Những Bài Thơ Tình Yêu Xuân Quỳnh, Những Bài Thơ Hay Của Xuân Quỳnh Viết Về Tình Yêu

Mua tài khoản tải về Pro để từng trải website Download.vn KHÔNG quảng cáotải toàn cục File rất nhanh chỉ từ 79.000đ.

Bạn đang xem: Thơ tình yêu xuân quỳnh


Xuân Quỳnh được mệnh danh là "nữ hoàng thơ tình thương của Việt Nam". Thơ hường viết về hồ hết tình cảm ngay gần gũi, bình dị, trong sáng của đời sống gia đình và cuộc sống thường ngày hàng ngày, biểu lộ những rung cảm và khát vọng của một trái tim phụ nữ chân thành, tha thiết và đằm thắm.



Download.vn mời độc giả cùng tìm hiểu thêm tài liệu tuyển tập thơ tình của Xuân Quỳnh do công ty chúng tôi tổng hợp lại những bài thơ tình xuất xắc nhất trong phòng thơ.


I. Đôi đường nét về người sáng tác Xuân Quỳnh

- Xuân Quỳnh sinh năm 1942 và mất năm 1988, tên không thiếu là Nguyễn Thị Xuân Quỳnh.

- Quê sinh hoạt làng An Khê, ven thị xã Hà Đông, tỉnh Hà Tây (nay thuộc Hà Nội).

- Bà là một trong những nhà thơ đàn bà xuất sắc của Việt Nam, được mệnh danh là thiếu nữ hoàng thơ tình thương của Việt Nam.

- Thơ của Xuân Quỳnh thường xuyên viết về số đông tình cảm ngay sát gũi, bình dị, trong sạch của đời sống mái ấm gia đình và cuộc sống đời thường hàng ngày, biểu lộ những rung cảm với khát vọng của một trái tim thiếu phụ chân thành, tha thiết và đằm thắm.


- Xuân Quỳnh được tặng Giải thưởng bên nước về văn học nghệ thuật và thẩm mỹ vào năm 2011.

- một số tác phẩm tiêu biểu:

Các tập thơ: Chồi biếc (1963), Hoa dọc hào chiến đấu (1968), Lời ru xung quanh đất (1978), hóng trăng (1981), tự hát (1984). Trong các số đó có một số bài thơ đặc biệt nổi tiếng: Thuyền và biển, Sóng, Tiếng con gà trưa, Thơ tình cuối mùa thu…Một số cống phẩm viết cho thiếu nhi: mùa xuân trên cánh đồng (truyện thiếu nhi, 1981), bầu trời trong trái trứng (thơ văn thiếu nhi, 1982)...

II. Tuyển chọn tập thơ tình Xuân Quỳnh

1. Thuyền với biển

Em đang kể anh ngheChuyện chiến thuyền và biển:

“Từ ngày làm sao chẳng biếtThuyền nghe lời biển cả khơiCánh hải âu, sóng biếcĐưa thuyền đi muôn nơi

Lòng thuyền nhiều khát vọngVà tình đại dương bao laThuyền đi hoài không mỏiBiển vẫn xa... Còn xa

Những tối trăng hiền khô từBiển như cô bé nhỏThầm thì gửi chổ chính giữa tưQuanh mạn thuyền sóng vỗ

Cũng bao gồm khi vô cớBiển ồ ạt xô thuyền(Vì tình yêu muôn thuởCó khi nào đứng yên?0

Chỉ có thuyền mới hiểuBiển mênh mông nhường nàoChỉ gồm biển mới biếtThuyền đi đâu, về đâu

Những ngày không gặp nhauBiển tệ bạc đầu yêu mến nhớNhững ngày không gặp mặt nhauLòng thuyền nhức - rạn vỡ

Nếu từ giã thuyền rồiBiển chỉ từ sóng gió”

Nếu phải cách xa anhEm chỉ còn bão tố.


(Chồi biếc, 1963)

2. Chồi biếc

Dưới hai hàng câyTay nóng trong tayCùng anh sóng bướcNắng chơi mái tócChồi biếc trên câyLá vàng bay bayNhư ngàn cánh bướm

(Lá tiến thưởng rụng xuốngCho khu đất thêm mầuCó thiếu tính đâuNhựa lên chồi biếc)

Này anh, em biếtRồi sẽ sở hữu được ngàyDưới mặt hàng cây đâyTa không thể bướcNhư tín đồ lính gácĐã hết phiên mìnhNhư lá rubi rụngCho trời thêm xanh

Và đời mai sauTrên đường này nhỉNhững đôi tri kỷSóng bước qua đâyLá tiến thưởng vẫn bayChồi non lại biếc

3. Sóng

Dữ dội với dịu êmỒn ào với lặng lẽSông không hiểu nhiều nổi mìnhSóng tìm ra tận bể

Ôi bé sóng ngày xưaVà ngày tiếp theo vẫn thếNỗi ước mong tình yêuBồi hồi trong ngực trẻ

Trước muôn trùng sóng bểEm nghĩ về về anh, emEm nghĩ về hải dương lớnTừ nơi nào sóng lên?

Sóng bắt đầu từ gióGió bắt đầu từ đâu?Em cũng lần chần nữaKhi nào ta yêu thương nhau

Con sóng dưới lòng sâuCon sóng xung quanh nướcÔi bé sóng ghi nhớ bờNgày tối không ngủ đượcLòng em nhớ mang đến anhCả trong mơ còn thức

Dẫu xuôi về phương bắcDẫu ngược về phương namNơi như thế nào em cũng nghĩHướng về anh - một phương

Ở ngoài kia đại dươngTrăm nghìn nhỏ sóng đóCon như thế nào chẳng cho tới bờDù muôn vời cách trở

Cuộc đời tuy nhiều năm thếNăm tháng vẫn đi quaNhư biển khơi kia dẫu rộngMây vẫn bay về xa

Làm sao được tan raThành trăm con sóng nhỏGiữa biển lớn tình yêuĐể ngàn năm còn vỗ.

(Hoa dọc chiến hào, 1968)

4. Hoa cỏ may

Cát vắng, sông đầy, cây ngẩn ngơ,Không gian xao xuyến gửi sang mùa.Tên bản thân ai call sau vòm lá,Lối cũ em về hiện nay đã thu.

Xem thêm: Chi tiết cấu hình các đời ipad tương thích với ipados 16, các dòng ipad từ trước đến nay của apple

Mây trắng cất cánh đi với gió,Lòng như trời biếc cơ hội nguyên sơ.Đắng cay nhờ cất hộ lại bao mùa cũ,Thơ viết đôi dòng theo gió xa.


Khắp nẻo dưng đầy hoa cỏ mayÁo em vô ý cỏ găm đầyLời yêu mỏng mảnh như màu khói,Ai biết lòng anh tất cả đổi thay?

5. Từ bỏ hát

Chả dở người gì em ước nó bởi vàngTrái tim em, anh đã từng biết đấyAnh là fan coi thường của cảiNên nếu phải anh cung cấp nó đi ngay

Em cũng không mong mỏi nó tương tự mặt trờiVì đã tắt khi bóng chiều đổ xuốngLại mình anh với đêm dài câm lặngMà lòng anh xa phương pháp với lòng em

Em quay trở lại đúng nghĩa trái timBiết làm cho sống hồ hết hồng mong đã chếtBiết đem lại đa số gì sẽ mấtBiết rút gần khoảng cách của yêu tin

Em về bên đúng nghĩa trái-tim-emBiết khao khát hồ hết điều anh mơ ướcBiết xúc động qua nhiều nhận thứcBiết yêu anh và hiểu rằng anh yêu

Mùa thu nay sao bão giông nhiềuNhững cửa sổ con tàu chẳng đóngDải đồng hoang và đại ngàn tối sẫmEm lạc loài thân sâu thẳm rừng anh

Em lo sợ trước xa tắp đường mìnhTrái tim đập phần nhiều điều quan trọng nóiTrái tim đập cồn cào cơn đóiNgọn lửa như thế nào le lói giữa cô đơn

Em quay trở lại đúng nghĩa trái-tim-emLà huyết thịt, đời thường xuyên ai chẳng cóCũng hoàn thành đập dịp cuộc đời không thể nữaNhưng biết yêu anh cả khi chết đi rồi.

(Tự hát, 1984)

6. Thơ tình cuối mùa thu

Cuối trời mây trắng bayLá kim cương thưa thớt quáPhải chăng lá về rừngMùa thu đi cùng láMùa thu ra đại dương cảTheo dòng nước mênh mangMùa thu vào hoa cúcChỉ còn anh và em

Chỉ còn anh cùng emLà của ngày thu cũChợt làn gió heo mayThổi về xao cồn cả:Lối đi quen tự dưng lạCỏ lật theo chiều mâyĐêm về sương ướt máHơi rét mướt qua bàn tay

Tình ta như sản phẩm câyĐã qua mùa gió bãoTình ta như cái sôngĐã yên ngày thác lũ

Thời gian như thể gióMùa đi cùng tháng nămTuổi theo mùa đi mãiChỉ còn anh với em

Chỉ còn anh với emCùng tình yêu ở lại…- tề bao tình nhân mớiĐi qua thuộc heo may.

7. Nói thuộc anh

Em biết đấy là điều vẫn cũChuyện tình yêu, đặc trưng gì đâu:Sự gắn thêm bó giữa hai bạn xa lạNỗi vui bi hùng đem chia sẻ cùng nhau

Em đâu dám nghĩ rằng vĩnh viễnHôm ni yêu, mai hoàn toàn có thể xa rồiNiềm đau buồn tưởng như vô tậnBỗng bao gồm ngày sửa chữa một niềm vui

Điều bây giờ ta nói, ngày maiNgười dị thường nói lời yêu thuở trướcĐời sống chẳng vô cùng, em biếtCâu thơ đâu còn mãi ngày sau


Chẳng gồm gì đặc trưng lắm đâuNhư bầu không khí như blue color lá cỏNhiều đến mức tưởng như chẳng cóTrước cuộc sống rộng bự mênh mang

Nhưng bây giờ anh ở bên emNiềm vui phấn chấn trong ta là tất cả thậtNhư dòng áo bên trên tường như trang sáchNhư chùm hoa mở cánh trước hiên nhà

Em hiểu rằng mỗi khi đi xaTình anh so với em là xứ sởLà bóng rợp trên tuyến đường nắng lửaTrái cây thơm bên trên miền khu đất khô cằn

Đấy tình yêu, em ý muốn nói cùng anh:Nguồn gốc của muôn vàn khát vọngLòng giỏi để bảo trì sự sốngCho con fan thực sự người hơn.

(Tự hát, 1984)

8. Sảnh ga chiều em đi

Sân ga chiều em điMênh mang màu nắng nhạtBụi cất cánh đầy tía lôBụi cay xè bé mắt

Sân ga chiều em điGạch bên dưới chân yên lặngBóng anh in thành tàuTóc anh xoà ngang trán

Sân ga chiều em điBàn tay da diết nắmVừa thoáng tiếng còi tàuLòng đã Nam vẫn Bắc

Anh thương khu vực em quaNhững phố phường nhộn nhịpBỡ tưởng trong ánh đènCòn lạ tín đồ lạ tiếng

Anh thương vị trí em quaNhững sương chiều mưa tốiDặm con đường xa nắng dãiChuyến phà con nước dâng

Em xao xuyến trong lòngNhớ về địa điểm ta ởMùa thu vàng đường phốLá cất cánh đầy lối qua

Ngọn đèn cùng trang thơTiếng thở đều bé nhỏMàu hoa trên cửa ngõ sổQuán nước trà mùa đông

Con tàu và dòng sôngRa đi rồi trở lạiHà Nội ơi Hà NộiSân ga chiều em đi.

9. Tình ca trong tim vịnh

Em về hoa trắng dâu daVỉa than đen óng, chuyến phà nước êmEm về bến bãi cát chao nghiêngĐảo xanh in bóng con thuyền nhấp nhôNắng hồng đến áo nhanh khôBông hoa cúc biển mùa thu nở rồiChùm sim chín ngơi nghỉ ven đồiLặng nghe tiếng hát gửi nôi dặt dìuĐã yêu thương mấy núi cũng trèoMấy sông cũng lội, mấy đèo cũng qua

Bình im trên hầu hết mái nhàVịnh xanh nước lặng, buồm xa cuối trờiBiết ơn hạt muối mặn mòiVới gừng cay để cho tất cả những người nhớ nhauXin đừng kể chuyện xưa sauHãy vui cùng với sóng cùng với tàu với emVịnh này vịnh của bé timCủa tình yêu, của ấm êm cuộc đờiNhìn đâu cũng thấy nụ cườiHàng phi lao hát đều lời non xanhMột mặt biển, một mặt anhEm yêu tích tắc chúng mình bao gồm nhauNgàn xưa tính đến mai sauVịnh xanh như buổi thuở đầu tình yêu.

10. Thơ tình tôi viết

Thơ tình tôi viết mang lại aiGiữa muôn sóng nước vị trí ngoài hòn đảo xa

Lán che, công sự là nhàNhớ thương đựng đáy cha lô theo cùngMột mảnh vườn, một dòng sôngMặt người con gái như vầng trăng thuGửi ai tôi viết mẫu thơĐến nơi biên thuỳ mịt mờ mây bayNúi cao, rừng rậm, sương dàyCùng cây súng thức vào đêm khôn nguôi.

Thương về khía cạnh nước giếng thơiHoa ngâu thơm trong cả dặm dài tiễn đưa.Biết bao khao khát hóng chờNúi xa, biển lớn rộng, nắng và nóng mưa mấy thờiThơ tình tôi viết cho tôiQua cay đắng với bi thảm vui đã nhiềuVẫn còn cục bộ niềm yêuNhư cây tứ quý đất nghèo nở hoa.Ơn tín đồ gió lạnh lẽo sương saCho tôi làm việc dưới mái nhà bình yênMực thơm, giấy trắng ngọn đènDòng thơ tôi viết thâu đêm tặng kèm người.

Nếu thi ca việt nam mãi si một Xuân Diệu – ông vua của thơ tình thì cũng không khi nào quên được một Xuân Quỳnh – thiếu phụ hoàng của tình yêu. Thơ của bà nhiều, hay và đầy quyến rũ về tình yêu, một tình yêu khát vọng. Những bài bác thơ tình nóng bỏng mà vơi dàng, mãnh liệt mà lại hồn hậu của Xuân Quỳnh vẫn luôn là đông đảo sợi dây cảm xúc giăng mắc chốn trần gian và ở mãi chỗ “vườn trần” (Xuân Diệu). Trong chặng đường thơ ca của mình, thơ tình của Xuân Quỳnh đã tất cả tiếng nói mới: Trực tiếp phân trần khát vọng tình cảm của một trái tim thiếu phụ mãnh liệt nhưng mà chân thành, thoải mái và tự nhiên mà hồn hậu mang lại lạ kỳ!


Cùng cùng với “Thuyền và Biển”, “Sóng” được in ấn trong tập “Hoa dọc chiến hào” (1968), là những bài xích thơ tình được xem là hay duy nhất của Xuân Quỳnh nói riêng cùng thơ tình nước ta đương đại nói chung. Ở đây, chúng ta sẽ được cảm giác vẻ rất đẹp của một chổ chính giữa hồn phụ nữ luôn chân thành, đắm thắm, hồn hậu cùng trĩu nặng trĩu yêu thương, dám thanh minh những khát khao mãnh liệt trong của mình trong tình thân và mô tả được toàn diện tình yêu ấy. Với ngay bây giờ, dưới đây là những bài xích thơ tình yêu cùng nỗi nhớ hay độc nhất của Xuân Quỳnh cửa hàng chúng tôi muốn chia sẻ đến các bạn.

*

Nói cùng Anh (Xuân Quỳnh)

Em biết đấy là điều vẫn cũ
Chuyện tình yêu, quan trọng gì đâu:Sự đính bó giữa hai bạn xa lạ
Nỗi vui bi thảm đem chia sẻ cùng nhau

Em đâu dám nghĩ là vĩnh viễn
Hôm nay yêu, mai rất có thể xa rồi
Niềm khổ sở tưởng như vô tận
Bỗng gồm ngày sửa chữa thay thế một niềm vui

Điều lúc này ta nói, ngày mai
Người khác thường nói lời yêu thương thuở trước
Đời sống chẳng vô cùng, em biết
Câu thơ đâu còn mãi ngày sau

Chẳng có gì quan trọng lắm đâu
Như không khí như greed color lá cỏ
Nhiều tới cả tưởng như chẳng có
Trước cuộc đời rộng mập mênh mang

Nhưng bây giờ anh ở bên em
Niềm vui mừng thầm trong ta là bao gồm thật
Như loại áo bên trên tường như trang sách
Như chùm hoa mở cánh trước hiên nhà

Em hiểu rằng mỗi lúc đi xa
Tình anh đối với em là xứ sở
Là láng rợp trên con đường nắng lửa
Trái cây thơm trên miền đất khô cằn

Đấy tình yêu, em mong muốn nói thuộc anh:Nguồn gốc của muôn vàn khát vọng
Lòng xuất sắc để gia hạn sự sống
Cho con fan thực sự người hơn

Thơ Tình Cuối mùa thu (Xuân Quỳnh)

Cuối trời mây trắng bay
Lá rubi thưa thớt quá
Phải chăng lá về rừng
Mùa thu đi cùng lá
Mùa thu ra hải dương cả
Theo làn nước mênh mang
Mùa thu vào hoa cúc
Chỉ còn anh với em

Chỉ còn anh cùng em
Là của mùa thu cũ
Chợt làn gió heo may
Thổi về xao đụng cả:Lối đi quen thốt nhiên lạ
Cỏ lật theo chiều mây
Đêm về sương ướt má
Hơi lạnh lẽo qua bàn tay

Tình ta như sản phẩm cây
Đã qua mùa gió bão
Tình ta như cái sông
Đã im ngày thác lũ

Thời gian như là gió
Mùa đi cùng tháng năm
Tuổi theo mùa đi mãi
Chỉ còn anh cùng em

Chỉ còn anh và em
Cùng tình yêu sống lại…– tề bao người yêu mới
Đi qua cùng heo may

Dẫu Em Biết có lẽ rằng Anh trở lại (Xuân Quỳnh)

Thị trấn nào anh đến chiều nay
Mảnh tường vắng, mùa đông giá rét
Dẫu em biết chưa hẳn là vĩnh biệt
Vẫn thấy lòng da diết lúc phân tách xa

Xóm làng làm sao anh vẫn đi qua
Những đồng lúa, vườn cây, bờ bãi…Dẫu em hiểu được anh trở lại
Ngọn gió bi lụy vẫn thổi phía ko anh.

Thời gian trôi theo cửa nhà một mình
Hạt mưa những vết bụi rơi âm thầm trên mái ngói
Tờ lịch mỏng bay theo lòng ngóng đợi
Một tuyến đường vời vợi núi cùng sông

Gọi ngàn lần thương hiệu anh vẫn luôn là không
Chỉ lá rụng dạt dào lối phố
Dẫu em biết rằng anh, anh cũng nhớ.Nhưng lòng em nào có lúc nguôi quên.

Mẹ của anh (Xuân Quỳnh)

Phải đâu bà mẹ của riêng rẽ anh
Mẹ là chị em của bọn chúng mình đấy thôi
Mẹ tuy không đẻ, không nuôi
Mà em ơn người mẹ suốt đời chưa xong
Ngày xưa má chị em cũng hồng
Bên anh, người mẹ thức lo từng đợt đau
Bây tiếng tóc chị em trắng phau
Để mang đến mái tóc trên đầu anh đen
Đâu con dốc nắng mặt đường quen
Chợ xa gánh nặng chị em lên mấy lần
Thương anh yêu đương cả cách chân
Giống bàn chân chị em tảo tần năm nao
Lời ru mẹ hát thuở nào
Truyện xưa bà bầu kể lẫn vào thơ anh:Nào là hoa bưởi, hoa chanh
Nào câu quan họ mái đình cây đa…Xin đừng bắt chiếc câu ca
Đi về dối bà mẹ để nhưng mà yêu nhau
Mẹ không thù ghét em đâu
Yêu bằng hữu đã là dâu trong nhà
Em xin hát tiếp lời ca
Ru anh sau từng âu lo nhọc nhằn
Hát tình thương của chúng mình
Nhỏ nhoi giữa một trời xanh khôn cùng
Giữa ngàn cây cỏ núi sông
Giữa lòng thương bà mẹ mênh mông ko bờ
Chắt chiu tự phần lớn ngày xưa
Mẹ sinh anh để hiện thời cho em

Tháng Năm (Xuân Quỳnh)

Giấc ngủ vừa chợp qua
Nắng đã về trước cửa
Đêm ngắn: phút sát nhau
Ngày dài như nỗi nhớ
Nước sôi ngầu bọt bong bóng thau
Luộc mình nhỏ cá nhỏ
Con cua chín rubi maiẨn vào trong nhiều lúa
Cỏ dại dột không tín đồ che
Rã rời sở hữu sắc úa…

Nhưng hãy nghe hãy nghe
Trên hồ hết cành phượng đỏ
Trong đầy đủ đầm sen mở
Hương tháng năm lan xa
Mầu mon năm rực rỡ
Tơ trời giăng ngoài sân
Cây bàng xoè trước ngõ
Đêm xanh vời trăng sao
Con ve đá quý lột vỏ
Con chim tha rác rến về
Tháng năm – mùa sinh nở

Tình yêu như mon năm
Mang gió nồng nắng và nóng lửa
Lòng anh là váy sen
Hay là nhành cỏ úa?

Chuyện Cổ Tích Về Loài tín đồ (Xuân Quỳnh)

Trời sinh ra trước nhất
Chỉ toàn là con trẻ con
Trên trái đất trụi trần
Không dáng vẻ cây ngọn cỏ
Mặt trời cũng chưa có
Chỉ toàn là láng đêm
Không khí chỉ color đen
Chưa có màu sắc khác

***

Mắt con nít sáng lắm
Nhưng không thấy gì đâu!Mặt trời mới nhô cao
Cho con nít nhìn rõ
Màu xanh bắt đầu cỏ
Màu xanh bước đầu cây
Cây cao bởi gang tay
Lá cỏ bằng sợi tóc
Cái hoa bằng cái cúc
Màu đỏ tạo ra sự hoa
Chim bấy giờ sinh ra
Cho con trẻ nghe giờ đồng hồ hót
Tiếng hót trong bằng nước
Tiếng hót cao bởi mây
Những làn gió thơ ngây
Truyền music đi khắp
Muốn trẻ em được tắm
Sông ban đầu làm sông
Sông yêu cầu đến mênh mông
Biển có từ thuở đó
Biển thì mang đến ý nghĩ
Biển sinh cá sinh tôm
Biển sinh đa số cánh buồm
Cho con nít đi khắp
Đám mây mang lại bóng rợp
Trời nắng mây theo che
Khi con nít tập đi
Đường có từ thời điểm ngày đó
Nhưng còn bắt buộc cho trẻ
Tình yêu với lời ru
Cho nên người mẹ sinh ra
Để bế bồng siêng sóc
Mẹ đem lại tiếng hát
Từ loại bống loại bang
Từ mẫu hoa khôn xiết thơm
Từ cánh cò hết sức trắng
Từ vị gừng hết sức đắng
Từ vệt lấm không khô
Từ đầu ngọn nguồn mưa
Từ kho bãi sông cát vắng…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *